cờ tổ quốc tung bay

Chúc mừng ngày 20-11

cắm hoa

Tài nguyên dạy học

***Các bạn uống trà*****

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Ý kiến khác

HÌNH ẢNH HOẠT ĐỘNG

HÌNH ẢNH THỜI TRANG
HÌNH ẢNH THỜI TRANG
ẢNH VĂN NGHỆ
VĂN NGHỆ CHÀO MỪNG NĂM HỌC MỚI
CÔ HIỆU TRƯỞNG ĐÁNH TRỐNG KHAI TRƯỜNG
ĐÓN HỌC SINH LỚP 1
CÔ HIỆU TRƯỞNG ĐÁNH TRỐNG KHAI TRƯỜNG
ĐÓN HỌC SINH LỚP 1

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Báo mới

    Du lịch Việt Nam

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Giải toán qua mạng




    Tin mới

    Tra từ điển


    Tra theo từ điển:



    Logo

    Đoc báo online

    Sắp xếp dữ liệu

    CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐẾN VỚI WEBSITE: TRƯỜNG TIỂU HỌC – ĐỨC NINH ĐÔNG – ĐỒNG HỚI - QUẢNG BÌNH – CHÚC QUÝ VỊ CÓ NHỮNG PHÚT GIÂY VUI VẺ VÀ THOẢI MÁI .

    Chào mừng quý vị đến với website của Trường Tiểu học Đức Ninh Đông

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Nghe kể chuyện - hát ru >

    Vinh dự được gặp Bác Hồ!

     
     
     
      Dấu ấn sâu đậm nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông Ngô Ngọc Quốc, và sự nghiệp giáo dục của thầy giáo Lương Đức Nhuận, đó là những lần được gặp Bác Hồ kính yêu

    4

    Nhớ lời Bác dặn
      Vào một ngày Chủ nhật năm 1956, Bác Hồ ghé thăm trường Đại học Sư phạm Hà Nội. Đây là dịp may mắn nhất để ông Lương Đức Nhuận, nguyên cán bộ Ban Khoa giáo Thành ủy TP.HCM được gặp Bác.
      Ông Nhuận kể lại: “Hôm đó đang ngồi học bài trên giường tầng, tuy là ngày nghỉ nhưng ông không đi chơi đâu cả. Trong lớp có vài bạn quê ở miền Trung xa nhà nên cũng loanh quanh trong khu nội trú. Khoảng 9 giờ sáng bỗng có ai đó chạy vào phòng báo tin Bác Hồ đến thăm trường. Như chiếc lò xo, ông bật dậy chạy ra ngoài sân trường. Lúc này ông đã thấy nhiều người tập trung ở đó, và Bác Hồ cũng vừa từ trong khu nhà bếp đi ra. Đầu Bác để trần không đội mũ, tóc đốm bạc màu sương, dáng đi nhanh nhẹn. Một số công nhân đang sửa chữa khu nhà ở của trường cũng tụ tập trước sân.
      Sau khi hỏi thăm, Bác căn dặn anh em công nhân phải tích cực làm việc để xây dựng lại thành phố. Quay sang trò chuyện với sinh viên, Bác nói: “Nông dân còn thất học, việc mang chữ đến cho dân như mang nước đến cho người khát nước”. Rồi bất ngờ Bác hỏi: “ Muốn có nước cấp cho dân thì phải làm gì, các cháu nói thử xem?”. “Dạ thưa Bác, muốn có nước thì phải đào giếng ạ !” - Một sinh viên khoa Văn nhanh nhảu đáp. Đến khi Bác chất vấn tiếp: “Sau khi đào giếng xong ta phải làm gì?” thì … không thấy ai trả lời. Bác vui vẻ nói: “Có nước rồi thì phải tìm cách mang nước đến tận nơi cho dân, đúng không?”.
      Tuy thời gian nghe Bác nói chuyện không nhiều nhưng dấu ấn lần đầu tiên gặp Bác từ đó trở đi cứ đọng mãi trong tâm trí ông Nhuận. Ông nhớ mãi lời dặn dò của Bác, dù khó khăn bao nhiêu cũng phải mang ánh sáng văn hóa đến cho nhân dân. Vì thế sau khi ra trường, thầy giáo Lương Đức Nhuận đã xung phong về dạy tại một trường PT cấp 3 ở huyện Tứ Kỳ (Hải Dương), cách nhà 50 cây số.

    Một lần gặp Bác
      Dấu ấn sâu đậm nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông Ngô Ngọc Quốc là lần được gặp Bác Hồ vào năm 1957. Nghe tin báo Bác sẽ đến thăm sân bay Gia Lâm, ai cũng náo nức đón chờ… Khi thấy Bác từ trên xe bước xuống, tất cả mọi người đều vỗ tay reo vang.
      Ông Quốc nhớ như in: “Bác mặc bộ quần áo ka ki vàng nhạt đã bạc màu, chân đi đôi dép cao su đã mòn gót rất giản dị. Bác vẫy tay chào mọi người, nở nụ cười hiền từ và rạng rỡ. Sau đó Bác đứng trên một cái bục cao nói chuyện để mọi người nhìn cho rõ. Lúc này tôi mới thấy dáng Bác cao hơi gầy, giọng nói khi cất lên thì sang sảng. Bác dặn rất nhiều nhưng tôi nhớ nhất là Bác khuyên chúng tôi phải học thêm kỹ thuật để sửa và lái máy bay cho giỏi, có điều kiện là phải học lên tiếp để nâng cao trình độ”. Bỗng nhiên Bác hỏi: “Trước cổng sân bay có tấm bảng “Phi trường Gia Lâm”, không biết ai đã viết như vậy?”. Có người thưa: “Thưa Bác, đó là tên sân bay có trước ngày Hà Nội giải phóng”. Bác cắt nghĩa: “Phi tiếng Hán là bay, trường là sân. Tại sao không sửa thành “Sân bay Gia Lâm”? Khi nào tiếng Việt không có ta mới vay mượn tiếng nước ngoài, còn không, phải dùng tiếng Việt mới trong sáng và dễ hiểu”. Bác cũng dặn thêm, đừng gọi là “phi cơ” nữa mà phải gọi bằng “máy bay” mới đúng.
      Một chi tiết mà ông Quốc còn nhớ rõ là sau khi nói chuyện xong Bác được các nhà báo mời chụp hình. Thế là tất cả anh em ai cũng muốn đứng gần Bác để được lọt vào ống kính, nhiều người ở ngoài xa cũng muốn chen vào cho được. Thấy vậy Bác lên tiếng: “Thôi tất cả đứng vào hàng, ai ở phía trước thì ngồi xuống cho đủ chỗ”. Khi anh em sắp xếp xong Bác vui vẻ: “Bây giờ Bác đứng giữa được không?”. Mọi người vỗ tay hưởng ứng. Sau đó khoảng 10 phút, Bác vẫy tay chào mọi người một lần nữa để lên máy bay.


    Nhắn tin cho tác giả
    Bùi Thị Thanh Trúc @ 08:34 11/01/2011
    Số lượt xem: 517
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Danh ngôn

    Truyện cười